Ba - khoảng trời tuổi thơ tôi
Ngày đăng: 18-08-2014
Ai trong chúng ta đều có ngày hôm qua , vì đó là những giây phút của ngày cũ, mùa cũ, của cái khoảng thời gian đã qua mà ta đặt tên cho nó là quá khứ.

Quá khứ trong tôi là những tháng ngày bình yên bên nương rẫy nắng cháy da, những đồng ruộng mênh  mông vắt mình qua những đập nước nhỏ, thơm ngát mùi sữa non khi luá trổ để chuẩn bị đón mùa về. Kí ức của tôi còn là những đêm trăng sáng xách cây đuốt tự chế  nhét vải vụn vào cái chai nhỏ, đổ dầu lửa vào và đốt lên) men theo con đường mòn nhỏ để kêu ba vào nghỉ. Ba tôi là một người đàn ông nhỏ thó, làn da ngăm đen, hằn những vết sẹo do bất cẩn khi lao động, do bệnh tật và do ông đã yêu thương và hi sinh bản thân quá nhiều cho gia đình nhỏ của mình.

 

Ba tôi - khoảng tuổi trời tuổi thơ tôi

 

Nhớ có một lần ba chặt cây bắp cho bò ăn, vì sơ ý ông đã chặt vào ngón tay trỏ của mình gãy cả xương. Nhưng ngày đó, nhà nghèo lắm  không có tiền để nối lại gân tay cho ba nên từ đó có một ngón tay cong quẹo trơ trọi giữa đôi bàn tay chai sần vì lao động vất vả. Rồi lại có lần ba bị bệnh “dời leo” làm ba khó chịu, cảm giác như có cái gì nóng rát đang cố làm cho ba tôi đau đớn. Nhưng dù có bệnh, có đau như thế nào ông vẫn không dành cho mình thời gian để nghỉ ngơi  mà cứ quần quật với công việc đồng áng.

 

Tôi lớn lên bằng lời ru “ầu ơ ví dầu” hòa bầu sữa ngọt ngào cả má,  bằng những đêm ba thức trắng để gãi lưng cho gái ngủ ngon khi con bị bệnh ngoài da, bằng những giọt mồ hôi đổ xuống mảnh đất nghèo nàn phù sa.

 

Ba tôi là một người đàn ông đa tài. Nhớ hồi tôi còn nhỏ, mỗi sáng ba chải tóc, chọn kẹp nơ cho con gái đi học. Nhớ những lần tôi bệnh nặng ba nhường cho tôi phần thức ăn ngon với đủ cá và thịt, ông thì xếp hàng xin cơm chay từ thiện trong bệnh viện. Và tôi còn nhớ về những câu chuyện cổ tích, chuyện hài mà ba hay kể cho tôi vào mỗi buổi tối trước khi ngủ. Đôi quang gánh của ba tôi vốn đã nặng, vậy mà tôi lại có sở thích ngồi vào cái thúng cho ba gánh ra đồng rồi vừa lắc đung đưa vừa ngêu ngao hát. Hồi đó, ba còn kiêm luôn thợ hớt tóc cho chị em tôi, mà hớt xong nhìn cứ như ụp cái gáo dừa lên đầu. Nhưng cũng từ những câu chuyện ấy đã nuôi dưỡng tâm hồn tôi, tuổi thơ tôi, vẽ thêm nhiều mảng màu đa sắc để chắp cánh cho tôi viết tiếp câu chuyện về ước mơ trên trang giấy cuộc đời mình.

 

Tôi càng lớn , càng học cao, càng đi xa gia đình mình hơn thì ba lại càng thêm cơ cực. Đôi tay ấy đã dày thêm những vết chai sạn. Đôi vai ghồ ghề ấy đã biết lên tiếng đau nhức sau những tháng năm gồng gánh lên mình cuộc sống của cái gia đình bốn miệng ăn. Thân thể đó đã dần mất đi cái sự cường tráng của một người đàn ông khỏe mạnh mà đã yếu dần  khi con người ấy đang bước dần qua cái dốc bên kia cuộc đời  Mặc dù, ba phải tự  mình mò mẫm mặt con chữ vì ông chỉ mới học tới lớp 4 nhưng ông lại thích chong đèn đọc sách, làm thơ mỗi đêm. Nhưng cảnh đời nghiệt ngã, số phận cứ thích trêu ngươi lòng người khi mà gánh nặng cơm áo gạo tiền, rồi tình thương con cái kéo ghì cuộc đời ông quanh những cánh đồng ruộng để suốt ngày, suốt năm phải bán mặt cho đất, bán lưng cho trời.

 

Tôi không chỉ học cho mình, đi đến nhiều nơi để hưởng thụ riêng mình mà những gì tôi học được, tôi làm được, tôi đạt được là cách cảm ơn ba đã hi sinh quá nhiều vì con. Tôi thay ba viết tiếp những ước mơ mà cả đời ba dù rất muốn nhưng đành bất lực. Mỗi nơi tôi đến, tôi đều quan sát thật kĩ, đi thật nhiều vì đó sẽ là câu chuyện tôi kể cho ba nghe sau những chuyến hành trình.

 

Dù có đi đến bất kì nơi nào, dù tôi thành công hay thất bại thì vẫn có người luôn ủng hộ và che chở mỗi khi tôi gục ngã vì tôi biết luôn có hình bóng người đàn ông đó đi theo cuộc đời tôi – đó chính là ba tôi .

 

Hồng Tâm

   Lượt xem: 13,038 Printer In trang này
Bình luận