“Cháu yêu bà lắm!”
Ngày đăng: 22-10-2014
Với bao bộn bề thường trực của cuộc sống, hằng ngày mỗi người đều phải quẩn quanh trong vòng xoáy của công việc và tình cảm.

 

Nhiều lúc muốn tìm kiếm một nơi bình yên cho tâm hồn được nghỉ ngơi, được thư giãn. Con người ta thường nhớ về những chốn xa xưa, ở nơi đó có những người đã chiếm trọn vẹn trái tim ta. Và nơi tôi muốn tìm về là cái ôm của bà - người luôn sống trong tim tôi.

 

Sinh ra trong thời đất nước còn đang chiến tranh, cuộc sống của bà từ thời còn trẻ đã vô cùng cơ cực. Bà và ông tôi đến với nhau cũng hoàn toàn do sự sắp đặt của hai bên gia đình. Về làm vợ ông, bà sinh chín người con với độ tuổi không cách nhau là mấy.

 

Trong khoảng thời gian đó, ông tôi lên đường nhập ngũ chiến đấu bảo vệ Tổ quốc, một mình bà ở nhà nuôi các con ăn học. Cơ cực là vậy nhưng theo lời ba tôi kể lại chưa bao giờ bà than vãn bất cứ điều gì. Cả cuộc đời bà sống vì chồng, vì con đến khi tuổi già bà lại sống vì cháu.

 

Lúc tôi còn bé bà chiều và cưng tôi lắm, mỗi khi đi chợ về là bà lại có quà cho tôi, tôi thèm ăn gì thì chỉ việc chạy đến làm nũng với bà là bà sẽ làm món đó cho tôi ăn. Có lẽ vì thế mà tôi theo bà nhiều hơn cả ba mẹ tôi. Tối nào tôi cũng ngủ với bà và bà sẽ kể chuyện cổ tích cho tôi nghe, khi đi du lịch ở đâu bà cũng dẫn tôi theo.

 

Khoảng thời gian đó sao thật chóng vánh. Đến năm tôi 9 tuổi chú Út tôi bị bệnh nặng, thấy bà vừa phải lo cho chú Út vừa phải chăm tôi, ba mẹ tôi thấy công việc cũng ổn định nên mẹ giữ tôi thay cho bà. Khoảng thời gian ấy, tối nào tôi cũng khóc nấc đòi mẹ cho về với bà.

 

 

Đến khi chú Út tôi qua đời có lẽ vì “người đầu bạc tiễn kẻ đầu xanh” nên bà ngày càng ít nói hơn, suốt ngày bà chỉ lặng lẽ trong nhà không còn thiết tha ra ngoài nữa, không còn gần gũi với tôi như trước nữa. Lúc ấy, tôi cứ nghĩ là bà đã hết thương tôi.

 

Những suy nghĩ ấy không tồn tại trong tôi lâu vì khi tôi học lớp 5, ba mẹ tôi vì nhiều lí do đã li dị nhau. Tôi cảm thấy ghét ba mẹ tôi lắm, suốt ngày tôi cứ lầm lầm lì lì né tránh không muốn đến gần ba mẹ nữa. Những lúc ấy bà đã ở bên tôi, an ủi tôi và khuyên tôi phải biết thông cảm cho ba mẹ. Nếu khi ấy không có bà, có lẽ đến bây giờ tôi và ba mẹ sẽ có một khoảng cách rất lớn.

 

Năm tôi chuẩn bị bước vào lớp 10, tôi đậu vào một trường phổ thông có tiếng tăm trong thành phố, bà tôi vui lắm. Tôi tự hứa với bà sẽ cố học thật tốt để sau này lớn lên đưa bà đi du lịch như khi tôi còn bé bà hay dẫn tôi đi vậy.

 

Nhưng một ngày kia, khi tôi vừa đi học về mẹ nói với tôi rằng bà tôi bị té phải đưa vào bệnh viện cấp cứu nhưng đến giờ vẫn chưa tỉnh lại. Tôi không dám tin vào những gì mình nghe thấy nữa, rõ ràng là lúc sáng tôi đi học bà vẫn còn khỏe kia mà, tôi vẫn còn nói chuyện với bà nhưng sao giờ lại đang hôn mê trong bệnh viện.

 

Tôi chạy thật nhanh đến bệnh viện để gặp bà nhưng bà tôi nằm đó mắt nhắm nghiền lại, không còn ánh mắt thân thương bà nhìn tôi hằng ngày nữa. Tôi đứng lặng người rất lâu bên giường bệnh của bà. Bắt đầu từ ngày đó, ngày nào tôi cũng đến bệnh viện thăm bà, tôi chỉ mong muốn một ngày bà tôi sẽ tỉnh lại và nhìn tôi, nói chuyện với tôi.

 

Nhưng mong muốn đó của tôi không bao giờ trở thành hiện thực được nữa. Một tuần sau bà tôi qua đời, tôi cảm nhận rất rõ một sự mất mát rất lớn, ngồi cạnh bà, tôi đã nắm lấy tay bà mà khóc rất nhiều. Tại sao số phận lại bất công với bà đến như thế, cả đời bà chưa một lần sống vì bản thân mình. Tại sao ngay cả lần cuối cùng cho tôi được nhìn thấy ánh mắt của bà cũng không thể?

 

Mãi cho đến tận bây giờ hình bóng của bà cứ vẫn luôn theo suốt tôi, nhưng đó không còn là những ám ảnh của mất mát hay đau thương nữa, thay vào đó như một niềm an ủi rằng bà vẫn luôn bên tôi, theo sát mỗi bước đi của tôi, luôn là nơi bình yên nhất cho tôi tìm về.

 

Nếu như thời gian có quay trở lại thì tôi chỉ xin được nói với bà một câu mà tôi biết mình vẫn chưa có cơ hội nói: “Cháu yêu bà lắm!”...  

 

KIM NGÂN

   Lượt xem: 9,454 Printer In trang này
Bình luận